Tiểu Bạch và Tinh Anh – chương 4

Editor: Mia

Convertor: Mia

Từ chương này bản convert bên TTV bị thiếu nên Mia chuyển ngữ dựa trên bản convert của mình thôi nhé.🙂

Vui lòng không mạng truyện ra khỏi blog!

Chương 4 – Người nào đó bị từ chối bản thảo.


Buổi sáng ánh mặt trời chiếu xán lạn, còn tâm trạng của Song Nghi thì đúng là mưa dầm liên miên.

Thật thê thảm thật thê thảm! Thật sự là thảm kịch nhân gian mà!

Song Nghi tắt MSN, đóng máy vi tính lại, lết lết lết, bò lên giường, chui vào chăn, trùm kín đầu.

Vừa rồi là ảo giác, là ảo giác, chắc chắn là đang nằm mơ —— thực sự là ác mộng mà! Lại có thể nằm mơ thấy biên tập đại tỷ qua MSN nói là bản thảo mới bị từ chối rồi. . . .

Phong thủy của cô và họ Chu nhất định là không hợp nhau. Từ khi chuyển đến ở cùng mọi việc đều không thuận lợi, vừa tẻ nhạt vừa bị từ chối bản thảo. . . . nước mắt rơi. . .

Ngủ đi ngủ đi. Nói không chừng lúc thức dậy sẽ thấy đã nhận được tiền nhuận bút. . . .

Trong lúc Song Nghi đang tự thôi miên dỗ bản thân đi ngủ, Chu Ninh Tự đang dự tiệc xã giao ở một nhà hàng không xa nhà lắm. Lúc tính tiền bỗng nhớ tới việc gì đó nên dặn người phục vụ gói lại một phần vịt nướng.

Người sếp cùng ăn cơm với anh liền nói: “Quản lí Chu thích vịt nướng? Chi bằng lần sau chúng ta đi đến nhà hàng chuyên về vịt nướng đi. Dù sao ở đây cũng không chuyên.” .

“Cái này không phải cho tôi.” Chu Ninh Tự cười: “Thời gian gần đây có nhận nuôi một con thú nhỏ vô gia cư, nó thích ăn cái này.”

Vật nuôi ăn thế này cũng thật quá sang mà. Vị sếp trung niên cảm thấy rất hứng thú, nói tiếp: “Thật sự nhìn không ra quản lí Chu vậy mà cũng yêu động vật. Là chó hay là mèo? Là giống gì?” (ý hỏi giới tính) .

“Vâng, là nhặt được thôi nên cũng không xem là giống gì.”. Nuôi cũng đã mang về nuôi rồi, từ từ nghiên cứu cũng được, Chu Ninh Tự không vội.

Ông sếp này hứng thú không giảm, tiếp tục truy hỏi: “Có đặc thù và đặc tính gì không? Vợ con tôi ở nhà cũng nuôi thú cưng từ mấy chục năm nay. Mưa dầm thấm lâu nên tôi cũng thông thạo không ít.” .

Đặc thù và tập tính?

Chu Ninh Tự nhớ lại: “Ăn khỏe, không hay đi ra ngoài. Ban ngày tinh thần lúc nào cũng lười biếng, buổi tối thì luôn vui vẻ. À, còn nữa, nó có màu hồng.” .

Người kết đôi rất chuyên nghiệp cho nhân vật nam và nhân vật nữ – Song Nghi, hằng ngày đều rất chuyên nghiệp mà liều lĩnh làm một quả bong bóng màu hồng. Quản lí Chu có thể rất thông minh mà hình dung được ra thành như thế chủ yếu là dựa vào N thùng quần áo ngủ màu hồng của Song Nghi.

Áo ngủ hình con gấu màu hồng. . . Áo ngủ hình quả ớt màu hồng. . . . Áo ngủ hình quả cà chua màu hồng. . . .

“Màu hồng?” Vị sếp này nhớ tới một con thú cưng nào đó của con gái mình.”Con gái tôi có nuôi một con heo nhỏ giống Thái Lan, nhưng nó lại có màu hồng.”[1]

Bạn Chu dù luôn biểu hiện tao nhã thong dong, nghe vậy cũng nhịn không được phải uống một chút.”Không biết có phải là heo hay không, nhưng chắc chắn là ‘hàng nội’” .

Cuối cùng cũng nói lời tạm biệt với vị trung niên đầy kinh nghiệm và đam mê với thú nuôi. Chu Ninh Tự vừa lái xe vừa gọi điện về nhà, điện thoại không ai nghe, chuyển sang gọi vào di động của Lục Song Nghi.

Một lúc sau, giọng ngái ngủ của Song Nghi truyền đến.

“. . . Chu Ninh Tự?” .

“Mười phút sau đứng ở cửa khu nhà chờ anh.”. Chu Ninh Tự thắng lại khi thấy tín hiệu đèn đỏ, bổ sung thêm một câu: “Lấy rồi đem tập tài liệu màu đỏ trên bàn trong thư phòng đến luôn.”.

Thật ra tập văn kiện đó cũng không cần lắm. Chỉ là vừa rồi ông sếp kia năm lần bảy lượt nói, nếu nuôi thú cưng mà cho nó ăn dễ dàng quá, nó sẽ trở nên rất yếu ớt khó nuôi. Tốt nhất là trước khi cho nó ăn cần phải bắt nó làm một việc gì đó, ví dụ như biểu diễn một tiết mục, vân vân và mây mây. . . .

Vì vậy, bạn Chu nghe một nghĩ ra ba liền đem áp dụng lên người của Song Nghi.

Đầu bên kia vừa nói xong liền ngắt điện thoại, làm cho Song Nghi đến cả cợ hội từ chối cũng không có, cầm di động ngồi ngốc ở trên giường vài giây. Song Nghi ném điện thoại sang một bên, nhảy khỏi gường chạy vào nhà vệ sinh đánh răng.

Mười phút trôi qua ——

Song Nghi một bên đánh răng một bên cảm thấy phiền muộn. Ở trên tầng cao như thế, ở mấy tần dưới thấp có phải tốt không, đã vậy còn muốn mình đi đến cổng khu nhà. . .  Chu Ninh Tự, anh cứ thẳng thắn bảo em nhảy lầu còn nhanh hơn = =

Mười lăm phút sau, Song Nghi thở hổn hển ôm tập tài liệu đứng ở cửa khu nhà, kết quả ngay cả một con ma cũng không nhìn thấy. Chẳng lẽ đi mất rồi? Không thể nào! .

Đi cà nhắc nhìn chung quanh nhìn xung quanh tầm một phút đồng hồ, mới nhìn thấy xe của bạn Chu từ từ rẽ vào ở phía đối diện.

Song Nghi cực kì phẫn nộ. Chờ bạn Chu dừng xe trước mặt cô, hạ cửa xe xuống rồi, lập tức hùng hổ hỏi: “Anh như vậy mà nói là mười phút nữa hả?”, hại cô giày cũng không kịp tìm, mang luôn đôi dép lê đi xuống đây.

“Em đợi bao lâu rồi?” .

“Ah. . . khoảng một phút đồng hồ.” .

Vậy thì được rồi. Nếu nói mười lăm phút, người nào đó nhất định hai mươi phút sau mới xuống tới nơi. Chu Ninh Tự biểu hiện cực kì bình thản nói: “Lần sau anh sẽ cho em mười một phút.” .

“Hắc hắc.” Song Nghi cười mỉa một chút, bỗng nhiên ngửi thấy được một mùi thơm. Con mắt đảo một vòng, nhìn thấy trên ghế phụ có một hộp cơm màu trắng.

“Đây là cái gì?” .

“Đồ ăn thừa.” .

“A a a, có thịt sao? Đổi với em!” Song Nghi ôm tập tài liệu màu đỏ, thể hiện bộ mặt ‘anh không cho em ăn thịt em sẽ không đưa nó cho anh’ rất bất khuất oanh liệt.

Cuối cùng, Chu Ninh Tự lấy thịt để ‘chuộc’ tập văn kiện từ tay Song Nghi đang nhiệt liệt vui vẻ tiễn anh lái xe rời đi. Tận đến khi đi một quãng xa rồi, quay đầu lại vẫn còn thấy Song Nghi đang rất nhiệt tình mà vẫy tay với anh.

Chu Ninh Tự vỗ đầu, tự nhiên cảm thấy hối hận. Lúc trước sao lại nhất thời bị ma ám lại nghĩ đến việc mời cô đi ăn chứ.

Hối hận thì hối hận, Chu Ninh Tự đến buổi chiều tâm tình cũng không có gì khác biệt. Tan tầm cũng sớm về nhà, từ bãi đậu xe đi ra lại nhìn thấy Song Nghi luôn trốn trong nhà không bước chân ra khỏi cửa đã ngồi ở trên xích đu dưới khu nhà, tay còn đang nắm dây của cái xích đu, biểu hiện hiếm khi nào lại trầm tĩnh suy nghĩ như thế.

À, có lẽ nói là đần người ra thì hợp hơn. Bạn Chu ở trong lòng phi thường rất không tốt bụng mà thầm nghĩ.

Chu Ninh Tự đứng cạnh xích đu một lúc mà Song Nghi không hề nhìn thấy anh. Chu Ninh Tự ho nhẹ một cái, Song Nghi mới ngẩng đầu lên. Vừa nhìn thấy anh, tâm trạng tức thì sinh động hơn hẳn.

“Ninh Ninh, anh về rồi.” Nói xong vẻ mặt lại trở nên trầm lắng, không hề có chút sinh khí nào, phất tay: “Anh đi lên trước đi, em ở đây suy nghĩ chuyện nhân sinh đại sự.”.

Khó có được những lúc cô có tâm sự. Chu Ninh Tự hất hất cằm, ý bảo cô quay đầu lại nhìn. Song Nghi quay đầu lại, thấy một cô bé ôm một con búp bê siêu cấp đáng yêu mắt to chớp chớp tha thiết nhìn mình.

“. . .” Song Nghi cũng chớp chớp nhìn cô bé, sao lại nhìn mình? “. . . Chị đây không có kẹo đâu nhé.”

Chu Ninh Tự mặt đầy hắc tuyến, bất đắc dĩ phải tự mình kéo cô đi xuống, “Đem trả cái xích đu cho cô bé này rồi theo anh về nhà.” .

Nhìn thấy Song Nghi bị kéo xuống, cô bé kia mừng rỡ hoan hô một tiếng, ném con búp bê xuống, leo lên cái xích đu, dùng giọng trong trẻo nói: “Cám ơn anh, cám ơn dì.”.

Song Nghi vốn đã không đứng vững, nghe vậy càng lảo đảo hơn, may là kịp thời nắm lấy tay áo của Chu Ninh Tự nên không bị ngã. Nhìn qua thấy bộ dạng của bạn Chu, buồn cười nhưng không dám cười, Song Nghi giận: “Anh rất đắc ý nhỉ.” .

Thấy cô thẹn quá hóa giận đến mức lông cũng dựng ngược lên, Chu Ninh Tự rất thông minh mà nói lái sang chuyện khác: “Em sao lại xuống dưới này.”

“Đã nói với anh rồi, là ngồi suy nghĩ chuyện nhân sinh đại sự.”. Song Nghi sải bước vào thang máy, bất mãn nói.

“Chuyện nhân sinh đại sự của em không phải là luôn nằm ở trên giường mà suy nghĩ hay sao?” Chu Ninh Tự quan sát cô một chút, nhìn thấy cái ví tiền lép kẹp của cô, lập tức hiểu rõ sự tình.

“Lúc trưa chạy xuống đây quên mang chìa khóa theo?” .

“. . .” Song Nghi nghẹn, giương mắt nhìn chằm chằm vào bạn Chu, ra vẻ thâm tình chân thành.”Chuyện đó. . . Anh biết mà, lúc đó vội vã đi gặp anh nên. . .” .

“Anh biết.” Chu Ninh Tự cũng tựa hồ thâm tình chân thành, rất có dáng vẻ của người thông minh lương thiện mà dịu dàng lên tiếng: “Tuyệt đối không phải do em ngốc mà.”

“. . .”

Cửa thang máy khép lại, phản chiếu rõ ràng gương mặt như ăn phải thuốc độc của Song Nghi.

– –

[1] Heo Thái Lan nuôi trong nhà thường có màu nửa đen nửa hồng, giống như vầy http://photocdn.sohu.com/20070202/Img248010099.jpg. Ở Trung Quốc khá nhiều người nuôi giống này vì không có mùi hôi, nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu  :”)

Spoiler chương 5: Tiết Sam Sam! :”)

2 thoughts on “Tiểu Bạch và Tinh Anh – chương 4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s